Phong Thủy

Ngày nắng – Báo Công an nhân dân

Rate this post

“Đồi cát chang chang buổi trưa Quảng Bình” – một câu thơ của thi sĩ Tố Hữu trong bài thơ “Mẹ Sút” gợi tả vẻ xinh khắc nghiệt của quê tôi. Bài thơ “Mùa xuân chín” của thi sĩ Hàn Mặc Tử được khép lại và mở đầu bởi nhị câu thơ rất hay: “Năm nay gánh lúa / Dọc bờ sông trắng nắng mãi”.

Đang là mùa xuân chín, chưa phải là hè non, chưa phải hè già nhưng mà nắng đã chói chang. hợp lý và thấp bến sông trắng nắng nơi câu thơ Hàn là bến sông Nhật Lệ? Hân sinh ra ở làng Lệ Mỹ bên dòng sông này. Nhà thờ Tam Tòa nằm ngay bên dòng sông là nơi thánh Han được rửa tội và đặt tên là thánh. Từ nhà thờ nhìn sang bên kia sông là xã Bảo Ninh – quê nhà của hero Mẹ Sót, cũng chính là quê nhà của nhà văn Bảo Ninh.

Và với hợp lý và thấp lúc thi hào Nguyễn Du viết những câu thơ dài tả nỗi buồn mênh mang của Kiều trong những ngày ở lầu Ngưng Bích cũng đã lấp đầy bởi một khuông cảnh rất thực, rất trực quan liên quan tới núi rừng. Bãi cát vàng trải dài ven đại dương và cửa Nhật Lệ xanh ngắt nhưng mà ông đã từng thu vào mắt mình những ngày vào Quảng Bình làm Cai bạ: “tứ phía thăm thẳm / Bãi cát vàng , cồn cát, bụi trần, dặm ấy /… / Buồn nhìn cổng vỡ trong chiều tà / Thuyền ai thấp thoáng xa xa ”… Sức mạnh diệu kỳ của thơ ca, sức phổ rộng của văn học nghệ thuật, chính là thế: đặt tên những gì vốn dĩ đã vô danh, lại mang tới cho những người tù địa lý thời cơ để hòa mình vào với mẫu rộng to.

Mẹ tôi thường nói, trời rét thế nào thì cũng chỉ cần mặc thêm áo, thêm quần, còn trời nắng gắt thì ai nhưng mà chịu nổi. Tim tôi đau nhói lúc nghe tin rồi ở nhà mẹ tôi say nắng. Một ngày mới đây, mẹ tôi đội nón lá lên phường dự lễ mừng thọ và nhận bởi chúc thọ của Hội Người cao tuổi việt phái mạnh phái mạnh. ko biết hôm đó trời nắng như thế nào nhưng mà làm cho cho mẹ tôi mòn mỏi cả tuần sau đó. Mẹ nói, giống như với COVID lần thứ nhị, 80 tuổi thế hệ gặp lần đầu. Một đời dãi nắng dầm mưa, mẹ như thép, chẳng mấy lúc ốm đau. Nhưng lần này… Ôi, mẹ như quả bên trên cây, nắng thì gió thổi, chín quá. Trong lúc tôi vẫn chưa tỉnh dậy khỏi cơn say phù phiếm, vẫn rong ruổi khắp nơi, vẫn bôi văn học vào mặt người đằng xa …

Tôi đã từng làm thơ rằng: “Vai mẹ hùi hụi đầu chợ / Sao hồn tôi cháy bỏng tới tận hiện tại”. Vâng, buổi chiều năm đó đã khắc sâu trong ký ức tôi như một nỗi ám ảnh. Hôm đó, tôi rất vui vì được dậy sớm để được theo mẹ đi chợ, xa mấy xã, mấy cánh đồng. Buổi trưa, chợ tan, nắng chói chang, mẹ tôi ko biết mẹ sắm gì nhưng mà gánh nặng. lúc đi qua một cánh đồng, cô ngừng lại ở một bát nước. Nước từ ruộng lúa chín vỡ một đoạn bờ đang chảy ra mương. Nước chảy xuống êm đềm, dồn dập, chảy xiết, như thể chảy ra từ là một nguồn. Mẹ múc nước rửa mặt, lấy khăn lau tai, cổ cho con. Và, điều đập vào mắt tôi là vai áo của mẹ tôi, rách rưới tươm do cây sào mài, để lộ làn gia bị cạo và ửng đỏ. Tâm hồn tôi đã tê liệt từ mẫu ngày còn ngây ngô và non nớt ấy, rồi nó trở thành mãn tính.

tới trưa nước nhiều, chắc với nguồn nước to tràn vào ruộng làm cho cho ruộng liên tục bị đứt đoạn, thông liền nhau nên nước thế hệ chảy vô tận con mương dọc đường mẹ con tôi. Tôi đã ngừng lại như vậy. Nếu nắng chói chang nhưng mà lúa chín thì phải là vụ đông xuân, tức là chưa phải hè, thậm chí chưa phải là mùa hạn. Những kỷ niệm về làng quê trong tôi vẫn tồn tại đó qua những mùa nóng ran kéo dãn. Con sông đầu làng chỉ rộng gang tay, cả tuổi thơ tôi cũng ko bơi qua được. Mùa hạn to năm ấy, đáy sông cạn trơ đáy. Tôi chạy qua sông, và sau rốt đáp xuống một bờ đại dương xa lạ nhưng mà dường như ko cần bơi. Trong giếng đồng chỉ còn lại một ít nước đọng thành vũng bên dưới chân. ko phải vũng nước nhỏ bởi bàn chân, nhưng mà là vũng nước hình bàn chân, hình thành do bàn chân giẫm vào lớp bùn dày. Nhìn thôi đã thấy thơ ngây rồi, chạm vào bùn nhưng mà dậy. Tôi xách mẫu gáo múc canh, nhẹ nhõm xả hết nước đọng trong vũng vào xô, rồi hớn hở xuôi ngược vác về nhà, bỏ vào đó một ít phèn chua nhưng mà bố tôi xin từ phòng thí nghiệm của ông. trường thì đợi tới lúc bùn lắng xuống đáy thùng thì nhẹ nhõm đổ nước vào bể chứa để gia đình nấu bếp tiết kiệm. Và lúc viết bài thơ “Ta như hố bom giữa đồng vắng / Bất động trăm năm mặc nước vá”, hẳn ta đang nghĩ tới hố bom vào mùa nước đầy, nhưng mùa khô. vào mùa hạn hán. , ko còn nước để vá.

cồn cát 2.jpg -0

mỗi thứ nhịn nhường như vừa thế hệ xảy ra ngày hôm qua, và nó nhịn nhường như đã lung lay rất xa, rất xa đối với nơi khởi đầu của trái đất. Nhưng thực ra, trời đất ko tồn tại đầu ko cuối, hàng triệu năm trước là như vậy và hàng triệu năm sau vẫn vậy, nếu loài người ko tồn tại tâm trạng chọc phá. Nhà văn Nguyễn Bình Phương như lôi cuốn người đọc vào trái đất của “Nơi đầu sóng ngọn gió”, để thấy cảnh man rợ man mác với tình người, với tiếng đập đá, tiếng nổ đất đá rung trời. núi. Bãi Nghiên Sáng, thôn Linh Sơn. ko gian đặc quánh, hỗn loạn. Tiếng đập thình thịch vang lên khắp nơi. Khô, giòn, vô tận. lúc tiến công, bà Liên lẩm bẩm: Chết bố mày, chết bố mày, đồ già khốn nạn! Đá vỡ đều hơn, cứng cáp hơn. Ngọn núi bị cắt làm đôi, trông như thân thể đã mất tinh khiết thịt, lòi ra một white color xóa với chút đỏ của máu. mỗi viên đá vỡ đều chảy ra. Máu từ bên trên núi tóe ra để nhấn chìm mặt đất …

loài người nghĩ rằng bọn họ đang tiến hóa ko ngừng, nhưng nhiều lúc nó nhịn nhường như là sự tiến hóa ngược. Ngày xưa, nhâm nhi chút nước chân giò rồi phe phẩy quạt mo cau cũng đã qua những mùa đại hạn, khỏe mạnh, bình an. Giờ mỗi ngày uống mấy lít nước tinh khiết quality cao rồi nằm máy lạnh tùy ý nhưng mà vẫn thấy khó sống. Hạnh phúc quá nhiều lúc hóa điên. Quá văn minh nhiều lúc kích hoạt sự lan tỏa của phiên bản năng xấu xa. ác độc với người và ác độc với trời, cũng chính là ác độc với chính mình lúc tàn phá môi trường xung quanh.

Mỗi năm một mùa, mặt trời vẫn kiên trì phun khôn xiết mình. Huyết phượng vừa rang vừa rang, ve sầu đốt cổ kêu. Tiếng ve kêu như để bù đắp cho ba mùa xuân – đông – thu trước, và cho cả ba mùa thu – đông – xuân sau. Bảy mùa cùng lại thành một mùa. Hãy khóc như thể game thủ chưa từng khóc bao giờ. Như đang khóc cho tất cả những dằn vặt và tội lỗi của loài người. Như thể triệu hồi những kẻ hoang dại, ngu dốt, man rợ.

Trong bộ truyện tranh “Ninja loạn thị” của nhà văn Nhật phiên bản Amako Sobee, với cụ thể thú vị: Trời nóng ran 40 ° C, thầy giáo Đới nhìn thấy những ninja trẻ tuổi ôm chặt lấy nhau thì ko khỏi ngạc nhiên. lúc thầy giáo hỏi thì bọn họ nói nhiệt độ thân thể loài người chỉ với 36,5 độ nên đối với nhiệt độ môi trường xung quanh thì vẫn mát như điều hòa … Xem ra loài người ko phải là trung tâm của vũ trụ, nhưng nếu game thủ biết làm thế nào và biết phải làm mẫu gi, game thủ hoàn toàn với thể thăng bởi vũ trụ, ít nhất là thăng bởi thân thể và tâm trí của game thủ. Chỉ lúc loài người “ôm trọn trái đất cùng theo với quả đât”, như nhà văn Pháp Jean Paul Sartre đã nói, loài người thế hệ nhận được sự bao dung, che chở của đất trời, thế hệ nhận được tình yêu thương của quả đât. lúc đó, bọn họ sẽ trở thành tĩnh tâm. Yêu ngày nắng. Nếu trời nắng, trời nắng.

Người ta làm mẫu gi thì trời đất đều biết. Sự khôn ngoan của loài người là sự ngu ngốc. mẫu ngu của trời đất là mẫu ngu.

Leave a Reply

Your email address will not be published.