KC Metropolis – Tin tức tổng hợp

Logo_KCMetropolis_512x512

Sâu trong lĩnh vực

Rate this post

Mỗi lần từ Hà Nội, nơi tôi ở, về quê, xe chạy qua khu công nghiệp Mỹ Trung rộng to mọc lên bên trên cánh đồng bông trước đây, tiếp nối cánh đồng Ngũ Dơi càng ngày càng mở rộng về miền xuôi. thuộc xã Mỹ Phúc và xã Lộc Hà, giáp góc Đông Bắc TP. phái nam Định.

Một dải ruộng trũng từng sâu thẳm những cánh cò bay lơi lả, nhấp nhánh những khát khao cánh đồng mật của bao thế hệ người dân người chơi dạng địa đã sinh ra, to lên và gắn bó máu thịt với mảnh đất ấy, nay ko còn. lĩnh vực khác. , một tích tắc. Phong trào thị trấn hóa nông thôn, mở rộng thành phố và phát triển những khu công nghiệp đã lấy đi toàn đôi cánh đồng, thay vào đó là sự quy hoạch tấp nập, đền bù cho nông dân, san lấp mặt bởi. mặt bởi, sẵn sàng cho việc mọc lên những nhà máy, phân xưởng, chủ yếu là liên doanh với quốc tế. Ruộng được quy hoạch vuông vắn, xinh tươi từ ngày xưa nên tới nay trở thành khu công nghiệp cũng vuông vức, vạm vỡ, tuyệt nhiên ko tồn tại một mảnh đất méo, thừa.

Sau sắp mấy chục năm kể từ thời điểm ngày người dân quê tôi ngừng cấy cày, nhận tiền đền bù đất cất nhà sửa sang, làng quê cũng đổi color, thay gia đổi thịt, mở rộng thêm một làng thế hệ gọi là làng thế hệ, với hàng chục nóc nhà nằm trong tiểu khu. . Đường giáp khu công nghiệp chạy qua nên xóm thế hệ màu đỏ lộc may, ô tô đỗ cửa. Nhiều nhà rất mang thể sắm sửa nội thất tiện nghi như nhà phố và góp vào sổ tiết kiệm phòng lúc ốm đau. Dù thế, phái nam phái xinh thanh niên ko tồn tại ruộng phải tìm đi ra đường làm ăn, chủ yếu làm thợ xây, phụ hồ, công nhân những xưởng may xuất khẩu.

Phong trào thị trấn hóa nông thôn ra mắt ở nhiều nơi. (Hình minh họa)

ko tồn tại, thậm chí ko tồn tại tỷ trọng ruộng cấy được vài hom nếp để dành riêng cho nồi bánh chưng ngày Tết, những người vốn là nông dân, một mình cấy cày được mấy sào ruộng, sống tự cung tự cấp. Từ miếng cơm, mớ rau cho tới con gà, con cá là chính, nay hằng ngày chạy xe máy ra chợ sắm từ rạm, rau thơm, cua, ốc chẳng khác gì dân thành thị. Nghĩ tới lão đồng, trong tâm bọn bọn họ hẳn là mang chút động lòng. do dù đã mấy chục năm, tôi đã dần quen với nếp sống nửa quê, nửa phố nhưng vẫn ra vào bên trên đoạn đường làng thân thuộc tới từng lùm cây dại. Nơi cây bởi lăng cổ thụ này từng buộc trâu, rặng tre này vẫn ngự trị mỗi lúc gánh lúa. Nhìn quanh tứ phía, người ta dễ hình dung ra một cánh đồng đầy nỗi nhớ, những giọt mồ hôi và nước mắt, giờ chỉ còn là một bãi cỏ dại trải dài mênh mông, bọn họ cũng phải giấu những tiếng thở dài não nùng trong tâm.

sắp đây, một phần rất nhỏ của khu công nghiệp Mỹ Trung sau cuối đã đi vào hoạt động. một vài nhà máy nhỏ liên doanh với quốc tế, chủ yếu trong lĩnh vực may mặc, nằm ngay cửa ngõ khu công nghiệp, cạnh trục đường mạch máu nối thái hoà với phái nam Định bởi cầu Tân Đệ bắc qua sông Hồng. , và từ đó xuống Hà Nội, mang nhẽ là để thuận tiện cho việc giao thương. Phần to còn lại chủ yếu nằm sâu về hướng thôn Đông Thành, Phương Bông, vẫn chỉ là bãi đất trống, cỏ mọc um tùm.

Nhớ ngày xưa mang một cánh đồng xanh ngút ngàn, với những cánh cò bay lượn, thả diều mỗi độ thu sang. Người dân quê tôi sinh sống, làm việc, kiếm sống, trồng trọt, lao động miệt mài mùa lũ, hay làm ruộng rảnh hạ trữ tôm cua, tất cả đều ở cánh đồng ấy. cho tới lúc nhắm mắt xuôi tay xuôi tay, tìm cho chính mình một bờ bến thế hệ để tâm hồn nương náu thì bọn họ cũng gửi lại thể xác của tớ nơi cánh đồng đó, nơi nhưng mỗi làng đều sở hữu một ngọn đồi riêng, nằm ở cuối, ngay cánh đồng ko tính.

Những cánh đồng xinh tới nghẹt thở. (Hình minh họa)

Cả một cánh đồng ngập tràn color xanh da trời từ color lúa tới color trời tháng ba, tháng tám, tới mùa gặt, mùa vàng rực một color rét mướt. Nhưng mỗi lúc nhìn từ bìa vườn về phía Tây, ngang qua cánh đồng bát ngát, chỉ thấy chân trời mênh mông xa xăm. Chân trời gợi lên trong tôi nhiều tò mò, ngờ vực xa xăm. Trời tròn, đất vuông, mỗi ngày tìm hiểu về sự tích bánh chưng, bánh giầy, tôi cứ ngỡ, nhìn thấy chân trời đằng xa tức là bầu trời mang hạn! tới nỗi, mỗi lúc trời quang đãng mây tạnh cho mắt tôi tự do tưởng tượng, tôi nghĩ nếu đi hết cánh đồng, chắc mình sẽ gặp được vị Thần đang cúi xuống cánh đồng lúa sau cuối của giang sơn của tôi. giới hạn lại. Nhưng mẹ tôi nói ko. Chân trời ấy dù mang qua một đời vẫn chỉ là vực thẳm, ta ko bao giờ chạm tới được, và cánh đồng dù to tới đâu vẫn mang giới hạn. Giữa ruộng cũng đều phải sở hữu bờ ruộng, nhiều bờ chia nhỏ ra từng ruộng nhỏ, đi hết ruộng thì gặp những ngả đường. đoạn đường đó vừa là ranh giới, vừa là sự tiếp nối để tới cánh đồng khác, làng khác, hoặc để phân định thôn ấp, mở rộng thị trấn.

Như ở quê tôi, cuối ruộng là chạm đường 38A, đường liên huyện, cách TP. phái nam Định tới những xã của huyện Mỹ Lộc, vượt sông Châu Giang, tới vùng Lý Nhân, Nhân Hậu của Hà phái nam. Từ nhà tôi mang nhì lối vào thành phố là đường 38A song song với cánh đồng Bông và một đoạn đường mương qua cánh đồng Năm Đồi, đi ra vấp ngã tư là coi như chạm vào thành phố. Qua đường 38A mở ra cánh đồng Lộc Vượng, Đệ Tam, Hậu Bồi, chảy giữa là dòng sông Vĩnh Giang thơ mộng. Nằm cạnh dòng sông ấy là phủ Thiên Trường, nơi từng được coi là kinh đô thứ nhì của những vua Trần, dấu vết còn lại tới nay là những cung điện Trùng quang đãng, Trùng Hoa, đền Trần và chùa. Phổ Minh nhưng dân ta quen gọi là chùa Tháp. Phía sau quần thể di tích này còn là cánh đồng khổng lồ Bảo Lộc, Lập Tiến, Vạn Khoanh, Liễu Nha, Lưu Phố (thuộc xã Mỹ Phúc, huyện Mỹ Lộc) với những khu di tích: Đền Bảo Lộc, Lăng Trần Hưng Đạo, Lưu Phố. Đình … Cả một quần thể di tích lịch sử từ cấp quốc gia tới cấp tỉnh, nằm tản mát khắp một vùng quê từ lâu đã váy đầm ấm, thơ mộng, mang sông nước, ruộng vườn, tương truyền rằng xưa kia là rặng liễu. khu trồng trọt, trồng hoa, cung ứng cây cảnh cho phủ Thiên Trường. Qua dốc Lưu Phố là tới bến sông Châu, hằng ngày nhì bờ được nối với nhau bởi chiếc cầu phao nổi bên trên mặt nước vắt qua một vùng Nhân Hòa, Nhân Hậu giàu phù sa, xứ sở của những giống chuối. . Tiến vua thơm ngọt nổi tiếng còn được gọi là chuối Tiến vua và nhiều sản vật như hồng ngâm, bưởi, mía, nhãn …

Chân trời ấy dù mang qua một đời vẫn chỉ là vực thẳm, ta ko bao giờ chạm tới được, và cánh đồng dù to tới đâu vẫn mang giới hạn. (Hình minh họa)

đôi bàn chân tuổi thơ của tôi ngày ấy, chạy dọc bờ ruộng bên trên cánh đồng trải dài từ Đông sang Tây, từ phái nam chí Bắc nếu lấy làng tôi làm trục dọc, với bao dải đồng mang những chiếc tên bình dị như: An Lạc, Ngũ Đôi. , Đồng Bông, Trung Khê … Đồng Bông là cánh đồng cạnh làng Phương Bông; Trung Khê là cánh đồng trũng nằm cạnh làng Thanh Khê cũng dễ hiểu. Người xưa dễ nhớ, dễ hình dung nhưng gọi tên vật, đất, tên làng. Ngư Đôi nghe nói ngày xưa mang mấy gò đất nổi giữa cánh đồng rộng to. lúc tôi to lên, tôi chỉ nhìn thấy một. Chắc hẳn trong công việc xây dựng hợp tác xã nông nghiệp, để tiện cho việc “cày máy, cày thay trâu” (lời một bài hát), người ta mang nhu yếu những ô ruộng to, những ụ nổi bên trên ruộng cần được san phẳng. cho những cánh đồng cân đối. Còn An Lạc là một dải ruộng nhỏ nằm ở sau làng, chân ruộng cao, sử dụng để gieo mạ. Cuối vụ gieo cấy ngô, khoai là chính. Gù làng nằm bên trên cánh đồng An Lạc. chiếc tên An Lạc mang nhẽ được dân làng đặt cho những người đã khuất, với mang nhu yếu bọn họ được tái sinh về quê để được bình yên.

Mỗi lĩnh vực đều đầy khó khăn và yêu thương mọi người. (Hình minh họa)

Nhiều lần mẹ cho tôi đi khắp những xã quanh vùng, lúc đi dạo, lúc đi cúng, lúc đi xem bói. bước đi tôi băng qua nhiều cánh đồng rộng to Tam Đoài, Bảo Lộc, Hậu Bồi…, mang lúc qua phà Tân Đệ sang thái hoà, nơi mang vựa lúa to nhất miền bắc bộ, thực sự làm cho tôi thêm đã mắt. Càng nhìn thấy đường chân trời càng xa.

Những ruộng trũng thường mang điểm chung là dễ bị ngập úng vào mùa mưa. Ngày xưa chỉ mang một vụ lúa, công việc cấy cày trọn vẹn phụ thuộc vào ông Trời, ông trời cho mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, nếu mưa nhiều thì thất bát. Sau này sang đời thế hệ đào mương dẫn nước tưới cho ruộng, một năm chiêm được mùa sinh sôi. Mặc dù vẫn còn đó thời tiết xấu, mưa bão liên tục nên ruộng mang lúc ngập nội địa. Người dân bên trên cánh đồng như chìm trong mênh mông nước lũ tứ phía, chỉ còn nhìn thấy vành nón cũ nhấp nhô và cây lúa héo rũ, xơ xác.

Những cánh đồng đầy nhọc nhằn và nỗi nhớ ấy, với bao đời day dứt, bao đời nay đã từng là nơi sống sót, từng là niềm hy vọng, là bát cơm manh áo, là cơ nghiệp của cả gia đình. gia đình, hỏi sao nó ko còn hình hài dù bóng hình của chính nó đã vĩnh viễn ko còn. Cả một vùng trũng trước đây gọi là Sơn phái nam Hạ, bao lâu thế hệ hết ruộng? Nhưng dù đi tới đâu, nỗi nhớ cũng buộc tâm hồn ta ở đó, do nơi ấy nhịn nhường như cũng đều phải sở hữu bóng vía quê ta, cũng lúa nước, cánh cò, đàn cá tôm, đàn vịt tung tăng bên trên mặt nước …

mang phải vì vậy nhưng ngày nào mẹ vẫn nói, con càng đi xa thì chân trời càng rộng. Cứ đi, mê mải với cõi người mênh mông và trời sâu, nhiều lúc, ta lại trở về nơi xuất phát của chính mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *