KC Metropolis – Tin tức tổng hợp

Logo_KCMetropolis_512x512

Võng “Ugh…”

Rate this post

Tôi tin rằng, trong cuộc đời của mọi người, ai ai cũng trải qua một thời thơ ấu, được nghe mẹ ru bên võng “u u u u” để rồi to khôn, trưởng thành và cứng cáp. loại võng ấy, lời ru ấy theo ta suốt cuộc đời, lặn sâu vào tiềm thức ta để rồi bên trên đường đời, sở hữu những lúc chông chênh, sở hữu lúc hụt ​​hẫng, sở hữu lúc mất phương hướng thì tiết điệu của lời ru ngày ấy đã thăng bởi ta, làm vững bước cho ta. . tự và hướng tâm mình về cội nguồn, cội nguồn.

Đó là điểm tựa bền vững và kiên cố cho ngàn đời nay, là bầu ngực nuôi dưỡng tâm hồn và tư cách của bạn về lẽ sống làm người. thi sĩ Nguyễn Duy đã từng viết rất hay rằng:

“Mẹ ru lý lẽ ở đời

Sữa nuôi dưỡng thân thể, tiếng hát nuôi dưỡng tâm hồn

Cô ấy hát ru mẹ cô ấy … cô ấy hát ru con mình

Liệu người chơi sở hữu còn nhớ nó trong tương lai ko? “

Mẹ ơi! Để rồi mãi nhớ về những buổi trưa hè ở quê, ngoài vườn tre xanh rì rào tiếng võng, trong nhà, bên dưới mái hiên, những loại võng tre đan bởi những nan tre, nẹp tre. mắc kẹt. Âm thanh mượt nhưng, thậm chí cót két đó giống như một người chơi dạng biến tấu, một bài hát đồng quê đưa người chơi vào giấc ngủ. Và trong giấc ngủ bồng bềnh, mơ tưởng, bay bổng ấy, sở hữu cả tiếng sáo diều vi vu. Tiếng sáo hay tiếng gió, tiếng đồng hay tiếng đồng, tiếng đồng hay tiếng người thăng hoa từ hồn quê cảnh vật nhưng ân tình lan tỏa biết bao!

Nó giống như một “người chơi dạng sắc văn hóa“ghi lại và ghi lại một cách tự nhiên và yên bình, để người chơi hoàn toàn sở hữu thể lưu lại, sau đó gạn lọc thành những bài dân ca, dân ca, những làn điệu, làn điệu đồng quê. Vâng, sau này, chúng ta sẽ ko bao giờ quên được âm thanh kẽo kẹt nhưng thi sĩ đội viên Hữu Thỉnh bên trên đường hành quân mắc kẹt bên dưới võng ”Bầu trời vuông“thổn thức, một nỗi niềm của một người lính Thuần việt phái nam đi ra từ ruộng của mẹ, ăn hạt lúa mẹ cấy và mẹ gặt. Và anh thốt lên:”Nằm võng muốn nghe tiếng võng ”. loại ô võng găm chặt vào thân cây ko phát ra tiếng, ông nhớ tiếng võng tre quê mình, thực ra, thi sĩ nhớ tiếng võng mẹ ru con trong thửa ruộng nhỏ của tớ.

ko biết ai đã sáng chế ra loại võng, dù loại võng được trang bị vũ khí luôn luôn phải sở hữu trong ba lô của người lính là loại “giường di động” lúc hành quân. loại võng ấy mang hình ảnh người lính ”.Ngủ rừng trong chiến đội ” với tư thế “Người đứng về phía mình, súng cũng ở phía mình“trong thơ Nguyễn Đức Mậu. Những binh đoàn ra trận vác võng bên mình:

Treo võng bên trên đường Trường Sơn

nhì người chơi ở nhì đầu khoảng cách

Đường ra trận mùa này xinh quá

(Phạm Tiến Duật)

Và “Bài ca bên cánh võng“- một bài hát của nhạc sĩ Nguyên Nhung thực gia diết, thực lãng mạn, mang âm hưởng của tiếng suối trong rừng:

“ngừng lại bên suối võng

Nhìn lên bầu trời trong xanh

Hoa rừng thơm ngát là quốc gia cho ta

Tôi yêu người chơi, gửi tình yêu trong hoa”.

Tình yêu cách mệnh và tình yêu cuộc sống đời thường ấy còn là sức mạnh tiềm tàng khởi đầu từ lời ru và ngọt ngào từ những làn điệu dân ca …

Nhiều lúc tôi tự hỏi: Ai đã dạy bà, dạy mẹ những câu hát ru hay tới thế! ko một ai dạy dỗ nó, nó như nguồn tự nhiên và vô hình tiếp nối bao thế hệ, những nhạc điệu nhẹ nhõm, tình cảm sâu lắng, nuôi dưỡng và nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ qua đáy đại dương sâu. Từ ngàn đời nay, những hình ảnh thân thuộc của quê nhà như bến nước, con đò, tối trăng sáng, cầu tre rời, cánh cò bay… được ghép lại thành những lời ru và ngọt ngào, trìu mến xen lẫn tiếng võng đu đưa. Nó tạo ra một hợp âm phức điệu nhẹ nhõm, nhẹ nhõm nhưng vẫn sâu lắng yêu thương đưa người chơi vào giấc ngủ, đưa người chơi vào giấc ngủ.

Những bài hát ru luôn luôn thân thiện và tình cảm. Nghe lời ru, trẻ cảm nhận được tình yêu thương, chăm sóc của bà, của mẹ như một niềm yên ủi, tình cảm. Đó giống như những bước đệm để tạo đà. Nó giống như sự truyền đi năng lực sống tích cực, sáng sủa đáng tin cậy. Lời ru như những tri thức thô sơ giàu hình ảnh cụ thể, trung thực, lóng lánh và tỏa sáng những sợi tơ vàng tạo thành bức gấm bùng cháy rực rỡ đầy color sắc, góp góp thêm phần hình thành tư cách tâm hồn trẻ thơ.

Qua tiếng võng đung đưa êm đềm và những lời ru dịu dàng, lòng nhân ái được hình thành, trẻ biết yêu thương cụ ông cụ bà, phụ vương mẹ, Anh chị em em, bọn họ hàng trong nhà và rộng hơn là toàn xã. toàn bộ tự nhiên xung quanh người chơi.

Đó là loại xinh, loại tốt thuở đầu. cũng đều phải sở hữu lúc lời ru như nốt trầm trầm bổng như tiếng võng ru. Hãy ru con để nói thay lòng mình, ru con để tĩnh tâm, ru con để thăng bởi lại nhiều cheo leo trong cuộc sống đời thường:

Gió thu mẹ ru con ngủ

Năm canh dài, mẹ thức cả năm canh “

cỏ khô

Con cò bơi bên sông

Gánh gạo mang tiếng khóc của ck ”.

Lời ru nhiều lúc thắt lại giữa chừng nhưng ko bao giờ thở than, ko bao giờ trách móc, ko bao giờ trách móc nhưng cứ lan tỏa, mở ra nhiều hy vọng, mở ra nhiều ước nguyện. Đó là sự xác nhận với lòng khiêm tốn, sự tha thứ, lòng trắc ẩn, ngay cả lúc:

“Gió đưa cải bắp bay về trời

Rau răm ở lại chịu bao lời đắng cay ”.

hoàn toàn sở hữu thể trẻ chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa của lời ru, nhưng qua nhịp ru, nhịp ru qua đôi bàn tay lúc thời gian nhanh, lúc chậm trễ, qua thân thể và mắt nhìn của mẹ, qua sự đồng cảm, linh giác trong số những người con. bởi huyết thống, những đứa trẻ đã phần nào tiếp nhận và đồng cảm với những nhạc điệu, âm thanh của khá thở cuộc sống đời thường, cuộc đời đưa chúng nó vào cõi mộng mơ như phù sa sông bồi đắp những vụ lúa.

Làn điệu “ooh… ” như một “tấm vé khứ hồi” bên trên chuyến tàu đưa ta trở về tuổi thơ trong câu hát ru gia diết biết bao ân tình:

Em nhỏ nhắn là ngày mấy

hiện nay tôi đã trưởng thành và cứng cáp như thế này

Cơm phụ vương, áo mẹ, thư thầy

Nghĩ sao để cho lãng phí những tháng ngày mộng mơ “

Những câu hát ru đượm đà người chơi dạng sắc quê nhà luôn luôn khởi đầu bởi những câu:

Uh oh… oh… trâu, tôi nói con trâu này

Trâu ra đồng, trâu cày cùng ta.

Trau dồi vốn nông nghiệp

Tôi đây, trâu, ai chăm của công?”.

hoàn toàn sở hữu thể coi tiếng ru con say đắm lòng người là quốc hồn, quốc túy của người việt phái nam phái nam. Mỗi vùng đất sở hữu những câu hát ru ko giống nhau nhưng điểm chung là tiết điệu êm dịu, du dương, tha thiết, nhẹ nhõm. Lời ca mênh mang giàu hình ảnh so sánh, trực quan miêu tả một trái đất, đồng cảm với một trái đất nhỏ nhỏ nhắn vô cùng – trái đất của những đứa trẻ và những người mẹ.

sở hữu lần tôi làm thơ về sự việc mẹ mang thai, tôi nghĩ nếu tính theo thời kì vật lý đúng đắn nhưng lại rất hợp lý về thời kì sinh lý:

loại tối nhưng mẹ tôi sở hữu thai với tôi

tối mồng chín tháng mười

Mười ngày dài thêm hơn nữa chín tháng

tối vượt cạn quấn tôi trong tã

Xé từ những mảnh buồn trong gray clolor chậm trễ”.

Mẹ đã nuôi nấng tôi – đứa con của đại dương cả bên trên con thuyền sóng đưa nôi. Con sóng đầu đời ấy và vị mặn của những giọt mồ hôi đại dương đã thấm đẫm vào tôi thành nhạc điệu và tiết điệu cho thơ tôi sau này vì ngày ấy.:

“Nhau của tôi ko áp theo kịp góc vườn

Mẹ ném cả váy đầm lầy xuống đại dương

Mái chèo khởi đầu lật tiếng “Ầm …”.

Theo những nhà nghiên cứu văn học dân gian, trong số những loại hình, hát ru ra đời sớm nhất hoàn toàn sở hữu thể. Hát ru là một loại hình dân ca mang người chơi dạng sắc văn hóa lâu đời của dân tộc việt phái nam phái nam, với những ca từ giản dị trong cuộc sống đời thường đời thường được truyền mồm qua nhiều thế hệ. Lời ru Bắc Bộ nhẹ nhõm, âu yếm tinh xảo, sẻ chia như lời tâm tình sâu nặng của nhân loại: “A a a a .. ôi con mau ngủ đi / phụ vương đi chưa về ”. Và người miền trung bộ khởi đầu: “ooh … ”thực đớn đau ẩn chứa trong đó là niềm khát khao mở ra bát ngát:

Đường về xứ Nghệ quanh đây

greed color lá cây ko khác lạ Đồ họa xinh xắn như tranh vẽ”.

Lời ru của phái nam Bộ thường khởi đầu bởi “Ví dầu .. “nghe và ngọt ngào lạ thường:”Cho dầu cá lóc nấu canh / Bỏ tiêu cho ngọt, bỏ hành cho thơm “, toát lên vẻ man mác, tha thiết dung dị của trữ tình đờn ca tài tử vùng đồng bởi sông Cửu Long. Những người mẹ bên trên núi cõng con bên trên đôi vai thõng thướt: “Mặt trời của mẹ người chơi nằm bên trên sống lưng mẹ ” (Nguyễn Khoa Điềm) và sống lưng mẹ nhấp nhô theo triền đồi là loại võng trước tiên đưa con vào đời. Hát ru còn tồn tại tên làng, xã, phong tục tập quán, tín ngưỡng của người việt phái nam, chứa đựng những bài học từ tiền nhân.

Nhiều lần về thăm quê bác bỏ ở làng Sen (Kim Liên, phái nam Đàn), tôi thường đứng lặng người rất rất lâu bên loại võng đung đưa của mẹ Hoàng Thị Loan, người đã từng ru bác bỏ bởi những câu hát dân ca. Cạnh đó là một khuông cửi đã được mài nhẵn theo thời kì nhưng một kiến ​​trúc sư tài tình sau này đã xây ngừng ra mộ mẹ bác bỏ Hồ dáng vẻ vẻ bộ thành khuông cửi.

sở hữu nhẽ tiếng ru của mẹ ngày ấy đã dạy cho bác bỏ những bài học trước tiên về tình yêu quốc gia, là con Lạc cháu Rồng cháu Tiên. Ca dao sông Lam khởi đầu bởi lời ru của mẹ bên võng đay thân thuộc và thấm vào anh cội nguồn văn hóa dân gian, tinh hoa dân tộc để tới với văn hóa bác bỏ học, văn hóa quả đât. Sau hàng chục năm bôn ba quốc tế trở về quê nhà thân yêu, bác bỏ vẫn ko bao giờ quên được lời ru, câu nói “ví dặm” hát phường vải của quê nhà. bác bỏ sửa từ “quốc gia“thành lời “Nũng nịu””Của một nghệ sĩ lúc đoàn dân ca Nghệ Tĩnh vào Phủ chủ toạ hát cho những người nghe câu:

Ôi trời! Ai biết rằng nước sông Lam trong và đục?

Biết rằng sống một cuộc sống đời thường răng là xấu cọp và danh dự

Thuyền tôi ngược thác, xuống ghềnh

Nước non tình nghĩa ai”.

Trong những ngày mùa thu lịch sử cách mệnh này, chúng ta càng hàm ơn Người – vị lãnh tụ thiên tài, danh nhân văn hóa trái đất.Thương bác bỏ, lòng ta thêm trong sáng ” (Tố Hữu). Trong sáng như cội nguồn của những câu ca dao, dân ca, lời ru cất lên từ “Âu thuyền cánh võng”…

Hà Tĩnh, tháng 9 năm 2022

Leave a Reply

Your email address will not be published.