KC Metropolis – Tin tức tổng hợp

Logo_KCMetropolis_512x512

color của phương Tây

Rate this post

Hình ảnh nhỏ tí xíu của số phận trôi đi cũng giống như số phận nhân loại bị dòng đời xô đẩy, ko tồn tại sức phản kháng nhưng chỉ biết gắn bó với nhau thành từng mảnh, từng mảnh để tồn tại. Xuôi dòng Mekong xuôi về việt phái nam phái nam rồi đổ ra đại dương Đông theo dòng Mekong chín nhánh, đâu đâu cũng thấy những vạt lục bình nhấp nhô, nhấp nhô theo sóng đại dương. Nhất là vào mùa nước nổi, lúc mặt đồng bởi trở thành nhỏ tí xíu vô cùng, thì lục bình trôi lại càng khiến cho cho người ta phải suy nghĩ nhiều hơn nữa.

Sắc màu phương Tây - ảnh 1

Miền Tây nếu ko tồn tại lục bình thì làm sao với “bông hoa tím trôi, dòng sông chảy, anh thấy em tí xíu, em thương anh…”.

Về quê, thấy bà ngoại thường lội ao vớt bèo về cho lợn ăn. Bèo bèo blue color thẫm, rễ cây nhão nhoẹt cùng vài con cua, con ốc bám đầy cuốn hút sự xem xét của lũ trẻ. Thân bèo nở ra rồi thắt lại phía bên trên để hở tiết diện lá tròn, mép lá như đẩy sóng. Bọn trẻ cứ tưởng tượng mình là búp bê do tự nhiên tạo ra. Thân bóp mềm, xốp rất thích. Những loại bèo này khác với bèo tây, bèo hoa dâu hay bèo tấm, chúng to thất thường. Sự hiện diện của chúng khiến cho cho loại ao nhỏ chật chội, bù lại vào mùa sinh sản, chúng lại nở những chùm hoa tím xinh mê li. Từng bông hoa xếp ông xã lên nhau thành một bông hoa, mỗi cây lục bình cứng cáp chỉ với một lần nở như vậy. Vịt trời ko sống đơn lẻ nhưng thường sống cùng sinh thành đàn, từ đó sinh sôi nảy nở nên trong đàn vịt mẹ sẽ thấy với cả vịt mẹ và vịt con, rất giống một gia đình. Lục bình là tên gọi dân gian ở miền bắc bộ, trong phái nam gọi là lục bình, với nhẽ một trong những phần vì blue color của chính nó, một trong những phần vì hình dáng vẻ vẻ giống như lục bình (hoặc bình) hay bình cắm hoa. loại nón vải “mềm như bàn tay” của Quân phóng thích khu vực miền phái nam việt phái nam phái nam còn được gọi thân yêu là “nón cườm”, rất thấm đẫm hồn dân tộc.

Đó là tình huống tương thích. lúc tôi đang nghĩ về cuộc đời của lục bình – lục bình, tôi đang ngồi bên bờ sông Bảo Định ở Mỹ Tho, vỏ sò chạy qua lại, nước vào dồi dào, dòng lóng lánh, đó là những cụm lục bình kiêu kỳ. đương đầu với đại dương. Lại nhớ tới anh Trần Tiến với câu nói đùa khá sến súa nhưng chất phác “Em đồng ý về quê anh, sông xanh, cù lao xanh…”, những nét thân thuộc của miền Tây với loại lá ba kích con đò, với loại cầu tre từ tốn, với câu hát giao duyên, với mái tóc dài chấm sống lưng rung rinh cười sau nắng gắt… miền Tây mùa lũ với muôn sắc thái làm say lòng người nhưng với nhẽ ko ở đâu với được. . Được chứ. Trong khoảng ko đa sắc color ấy ko thể ko với color lục bình.

Nhìn những chùm hoa lục bình tím biếc trôi dạt dào làm sao, hình ảnh người dân miền Tây sông nước đầy toan lo, vất vả, dẫu cả đời lam lũ mưa nắng vẫn một lòng thủy chung son sắt. . Như tình yêu thực sự dành riêng cho nhau. color tím thủy chung còn gợi lên sức mạnh của người đàn bà miền Tây dù gặp bão táp phong ba vẫn xanh tươi sắc phù sa, dám đồng ý cuộc sống đời thường trôi dạt, gắn bó với những dòng sông, lặng lẽ. chảy. Nhưng, uy lực nhưng cũng mỏng mảnh, do lúc con nước ko còn là chỗ dựa, lúc vớt được lục bình lên khỏi sông, thì cũng chính là lúc hết đời. hợp lý đó cũng chính là ý nghĩa và là thông điệp cho sự mỏng mảnh của lục bình muôn thuở phải gắn kèm với số phận trôi nổi, chỉ xinh lúc nhìn, qua sóng, như thơ xưa, đau tới thấu tim. cảm nhận thấy mãi mãi.

Yêu em cả đời trôi

\N

Lênh đênh mãi ko chán dạo sông hồ.

cuộc sống đời thường đang trôi bên trên mặt nước nhấp nhô

Mặc tháng ngày xô xô theo sóng bạc (bài thơ khuyết danh)

Dọc miền Tây sông nước tấp nập tàu thuyền, tôi nhớ lần đi dạo dọc kênh Chợ Gạo với chú Tư, thỉnh thoảng rễ lục bình vướng vào chân vịt khiến cho cho chú Tư kêu khổ nhưng sau cuối. Chiều con nước to, anh ngồi câu cá bên dưới gốc cây bần, xuýt xoa thấy nếu ko tồn tại đám lục bình này thì tôm cá chắc ko tồn tại được vì nước kênh ô nhiễm, may nhưng với bèo tây cứu giúp. lọc ra. mang tới nụ cười cho mỗi nhịp sống.

Miền Tây nếu ko tồn tại lục bình thì làm sao với “bông hoa tím trôi, dòng sông chảy, anh xem em là cô tí xíu, anh thương em…” (như lời bài hát của Trần Tiến), thế nhân loại rất với thể đi mãi mãi. nỗi nhớ, nỗi nhớ, hương đất và tình người chất phác, thực tình, nồng hậu. Nên nếu tả được mỗi quê nhà một color, tôi sẽ tìm cho miền Tây color tím hoang dại của bèo tây, bình yên trong tối trăng non đầu tháng, lúc gió thổi, thả. Em lắng tai tiếng cầu, để lòng thổn thức theo nhịp trống …

Leave a Reply

Your email address will not be published.