Phong Thủy

chớ cuốc đất để trồng rau

Rate this post

Sự ồn ào của dư luận chủ yếu tới từ phản ứng của những nhân vật được lấy làm nguyên mẫu trong phim. Và từ đây, vấn đề muôn thuở của sáng tạo văn học – nghệ thuật tiếp tục được đưa ra: Hư cấu!

Từ câu chuyện phim …

Trong những ồn ào xung quanh bộ phim truyền hình “Em và Trinh”, nhiều người, trong đó với cả giới phê bình cho rằng, doanh thu 100 tỷ đồng chưa phản ánh đúng giá trị thực tế của tác phẩm, đó là kết quả. cùng hưởng người theo dõi. Vì quá yêu mến người nhạc sĩ tài hoa nên lúc với phim về anh, nhiều người theo dõi sẵn sàng bỏ tiền tậu vé tới rạp. Sau đó, như một phản ứng dây chuyền cổ, những lời khen, chê của dư luận tiếp tục kích thích sự tò mò của khá nhiều người theo dõi khác. Lượng người tậu vé vào rạp nên với thời khắc tăng đột biến. Về mặt tạo cảm giác truyền thông, truyền bá và doanh thu, bộ phim truyền hình của đạo diễn Phan Gia Nhật Linh đã thành công ngoài mong đợi. Còn về unique tác phẩm thì lại là một câu chuyện khác.

Nhiều ý kiến ​​phàn nàn về tạo hình và kỹ năng hóa thân của nhị diễn viên chính vào vai nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là Avin Lu (thời trẻ) và Trần Lực (tuổi trung niên) chưa khắc họa đúng chất Trịnh Công Sơn. Hình như là phản ứng của những người thân thiết và sắp gụi với nhạc sĩ bọn họ Trịnh về những tình tiết hư cấu trong phim. Giới truyền thông đã tốn rất nhiều giấy mực để ghi lại những phản ánh đa chiều của người theo dõi xung quanh vấn đề này, nhưng tựu chung lại, sự hư cấu của những nhà làm phim được cho là đã bóp méo khí chất và tính cách của bộ phim truyền hình. nhân vật chính đối với nguyên mẫu. “Em và Trịnh” chưa thể hiện được chất lãng mạn, rất mỏng manh, bay bổng, lãng mạn nhưng vô cùng sâu lắng, nhân văn, đầy triết lý, trĩu nặng những suy tư… trong âm nhạc và phong thái. của Trinh. Những câu chuyện và tình tiết hư cấu của những nhà làm phim đã làm cho tình tiết thêm rườm rà, ôm đồm nhiều thứ, thiếu chiều sâu. Nhân vật Trinh trong phim vì thế nhưng mà trở thành nhu nhược, đa tình và … phụ tình!

Đã khá lâu rồi công chúng yêu nghệ thuật thứ bảy thế hệ với một tác phẩm lấy một nhân vật nổi tiếng trong đời sống xã hội làm phim. Đây là một thử thách trong hành trình sáng tạo. Nếu làm đúng, nó ko còn là nghệ thuật nữa. Nó chỉ là mẫu lấy lời nói điện ảnh để minh họa tiểu truyện nhân vật. Và nếu vậy, thì chỉ cần một bộ phim truyền hình tài liệu là đủ. ko ngoa lúc màn ảnh việt phái mạnh từng thành công một bộ phim truyền hình “Em còn nhớ hay anh đã quên” về Trịnh Công Sơn ra mắt người theo dõi vào cuối những năm 1990 với sự tham dự của dàn diễn viên tên tuổi. lời nói Anh Lê Công Tuấn Anh. Ngoài ra, hình ảnh, cuộc đời và tác phẩm của Trịnh Công Sơn còn xuất hiện trong tương đối nhiều bộ phim truyền hình khác, cả phim điện ảnh và phim truyền hình. Làm lại đề tài, nhân vật người khác đã làm, nếu ko tồn tại lối đi riêng, cách tiếp cận riêng thì kiên cố thất bại. Vì vậy, hư cấu là một thao tác nghệ thuật thế tất. Vấn đề là hư cấu như thế nào, hư cấu ra sao để những nhân vật thể hiện được những tính cách tiêu biểu nhất, phim phải với sắc thái riêng và cuốn hút được người theo dõi. Tiểu thuyết nhưng mà nguyên mẫu phản ứng với những tình tiết phi thực tế, nhân vật chính trở thành dân gian, thậm chí tầm thường, cho dù tác phẩm với cuốn hút được bao nhiêu thì cũng khó nói theo một cách khác là thành công. .

… tới đời sống văn học nghệ thuật

Nhìn lại những bộ phim truyền hình và phim truyền hình lấy nhân vật nổi tiếng làm làm từ chất liệu và đề tài sáng tạo, rất với thể thấy cuộc tranh luận (thậm chí là tranh cãi) về tiểu thuyết chưa bao giờ với hồi kết. với những bộ phim truyền hình nhờ hư cấu nhưng mà giá trị nội dung, nghệ thuật được nâng cao và được công chúng chào đón. Điện ảnh cách mệnh việt phái mạnh phái mạnh từng đưa nhiều nhân vật là nguyên mẫu của những đội viên tình báo tài giỏi lên phim với khá nhiều tình tiết hư cấu, đã biến đổi thành kinh khủng khiếp. trái lại, vì hư cấu nên nhiều phim hỏng, dù trước lúc ra mắt đã được truyền bá rất rần rộ. Hư cấu trong sáng tạo nghệ thuật là sản phẩm của trí tưởng tượng của người nghệ sĩ. song, thỉnh thoảng chỉ vì một “lỗi chính tả”, hoặc sự bất cẩn, hoặc suy nghĩ giản dị, chủ quan nhưng mà làm hỏng cả một tác phẩm. Câu chuyện “Cậu nhỏ nhỏ vàng” trong bộ phim truyền hình cùng tên của đạo diễn Trần Vũ Thụy là một ví dụ. Chỉ vì đạo diễn đưa một chú chó Nhật người chơi dạng vào phim thay vì một chú chó vàng thuần việt phái mạnh nhưng mà ngay lúc ra mắt, bộ phim truyền hình đã bị người theo dõi phản ứng.

Như vậy, dù là tác phẩm chuyển thể từ tác phẩm văn học nhưng chỉ cần một cụ thể bất cẩn, nó ngay tức thì trở thành con sâu bỏ rầu nồi canh. Sau lúc được trao giải Sách hay nhất tại phần thưởng Sách Quốc gia năm 2018, tiểu thuyết “Chim ưng và người đan giỏ” của tác kém chất lượng Bùi việt phái mạnh Sỹ tức thì gây xôn xao dư luận vì những cụ thể hư cấu phản cảm. Sách của Bùi việt phái mạnh Sỹ viết về những nhân vật lịch sử như Phạm Ngũ Lão, Trần Hưng Đạo, Trần Khánh Dư … Viết về những bậc tiền nhân đã đi vào lịch sử dân tộc, trong đó với nhân vật đã “hóa thánh” trong đạo. đời sống của người dân nhưng mà tác kém chất lượng tưởng tượng ra những cụ thể ân ái rồi thể hiện bên trên trang văn một cách trần truồng, thô tục thì quả là khó gật đầu.

ko tồn tại công thức hay khuôn mẫu nào cho tư duy sáng tạo, vì mỗi tác kém chất lượng là một phong thái. Để đưa người thực, việc thực thành nhân vật của văn học, nghệ thuật, mỗi tác kém chất lượng đều sở hữu cách nhìn, cách tiếp cận riêng. sắp đây, việc xuất hiện một vài tiểu thuyết lịch sử viết về chân dung những vị vua, hero dân tộc, danh nhân được độc kém chất lượng ưa chuộng cho biết xu thế sáng tác này đang được rất nhiều người ưa chuộng. nghệ sĩ được sắm. Nhà văn Phùng Văn Khai là một trong những tác kém chất lượng với ko ít đầu sách về những nhân vật lịch sử. từ thời điểm năm 2015 tới nay, anh đã xuất người chơi dạng 6 cuốn tiểu thuyết về những nhân vật lịch sử, như: Phùng Hưng, Ngô Quyền, Lý phái mạnh Đế, Triệu quang đãng Phục, Đào Lang Vương … Theo Phùng Văn Khải, viết về những nhân vật lịch sử phải gắn bó với lịch sử, tôn trọng lịch sử, viết về những nhân vật tu thành lịch sử của dân tộc. Tính hư cấu trong tiểu thuyết lịch sử là một trong những yêu cầu sống còn của tác phẩm. Nhưng hư cấu phải dựa bên trên lịch sử, hư cấu một sự thực lịch sử, bên trên khoa học lịch sử, chứ ko thể hư cấu một cách tùy tiện.

Tính hư cấu là một tính chất thế tất của văn học-nghệ thuật. ko tồn tại tác kém chất lượng nào nói ko với hư cấu, nhưng ko tồn tại quy tắc máy móc nào để xác định biên độ và giới hạn của hư cấu. Trí tưởng tượng của người sáng tạo, do đó, ko chỉ là thuần tuý là một hoạt động nghệ thuật, nhưng mà còn là một tư tưởng nghệ thuật khoa học, cao hơn. mục tiêu của hư cấu là nâng cao tác phẩm và ko phải và ko thể là một dạng hư cấu. song, đời sống văn học – nghệ thuật trong cơ chế thị trường ko loại trừ tình huống tác kém chất lượng biết điều này nhưng vẫn cố tình đơm đặt, “gài bẫy” như một cách tạo cảm giác ngược, gây xem xét. cho công việc của riêng bọn họ cho mục tiêu riêng của bọn họ. Đây là điều đáng lên án!

Hiện thực lịch sử và người chơi dạng té nhân vật giống như nền tảng và người chơi dạng vẽ của ngôi nhà. Người xây dựng rất với thể thêm những cụ thể, sơn, sửa … tùy thích nhưng ko được đổi khác kết cấu, xây giới hạn. Tùy tiện hư cấu giống như cuốc mái nhà trồng rau, với lợi và với hại.

PHAN TÙNG SƠN

Leave a Reply

Your email address will not be published.