Phong Thủy

Chợ nổi bên trên phá Tam Giang

Rate this post

Từng tiếng mái chèo va vào thân thuyền, những người đi chợ nổi trong ánh rạng đông tranh tối tranh sáng lại tất bật chèo để kịp tậu hàng.

Chợ nổi bên trên phá Tam Giang trước rạng đông

Chợ nổi bên trên váy (váy ven đại dương) Tam Giang thuộc thôn Ngư Mỹ Thạnh (xã Quảng Lợi, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên Huế) nằm nép mình rất lặng lẽ bên một góc váy. Ở địa phương này xưa kia với rất nhiều chợ nổi tiếng như chợ Dân Lương (chợ Cầu, thuộc thôn Phú Lương, xã Quảng Thành), chợ Bãi Đáp (thôn Phú Lễ, xã Quảng Phú) và sau này là chợ phiên. Ngũ Xã (chợ Sịa). Nhưng chợ nổi Ngư Mỹ Thạnh là một loại hình chợ rất dị của khu vực miền trung.

Chợ nổi trên phá Tam Giang - 2

Đèn pin là đồ sử dụng ko thể ko với

sắp 3 giờ sáng, bóng tối vẫn bao trùm vạn vật chìm trong giấc ngủ, nhưng “ngư phủ” (những người sống bên trên mặt nước – xuất hiện ở Huế từ rất nhiều thế kỷ trước) đã thưa thớt tiếng cá. những loại thuyền, và nhấp nhánh trong khoảng ko tối đen là những ánh đèn pin chiếu bên trên mặt nước. Lão ngư Trần Minh (73 tuổi, thôn Ngư Mỹ Thạnh) nhẹ nhõm kéo chùm lưới mỏng mảnh bên trên mặt váy. Tay anh trĩu nặng, anh biết với cá lọt lưới. Cá nước lợ là đặc sản của vùng váy phá. Chỉ trong vài phút, từng tấm lưới được vén lên, đàn cá tung tăng, tươi rói bên dưới ánh sáng của đèn pin. “Khoảng 2kg, nếu bán chắc cũng rất được 30.000!”, Vừa cười vừa khoe thành tựu, lão ngư lầm lì. Anh còn 3 tấm lưới nữa chưa nâng, nếu giữ nguyên tấm lưới như trước thì sáng nay anh cũng kiếm được hơn 100 nghìn.

Cách đó khoảng 40 sải, ông Trần Lê (55 tuổi, ngụ thôn Ngư Mỹ Thạnh) cũng đang nâng lưới. bên trên thuyền, những thúng đầy ắp cá tươi. với nhẽ anh giăng lưới sớm, cũng giăng lưới sớm hơn nên thu hoạch được rất nhiều hơn nữa. Anh Lễ tâm sự, cá tôm với ở nhiều vùng nhưng điều ko giống nhau nhất của tôm cá ở phá Tam Giang là loài thủy sản đặc hữu của vùng váy phá nước lợ to nhất Đông phái nam Á. Hải sản vùng nước lợ nơi đây từ lâu đã nổi tiếng thơm ngon bởi vì vừa với vị ngọt của nước ngọt vừa với vị mặn của đại dương. Cá, tôm, cua với ở khắp nơi nhưng với nhẽ thủy sản sống ở vùng nước lợ phá Tam Giang được coi là ngon nhất vì vừa mặn vừa ngọt, vừa bự lại thơm, với thiết chế biến được rất nhiều món ăn của người dân địa phương. hoang vu tới quý phái.

Chợ nổi trên phá Tam Giang - 3

Thuyền của người tậu đuổi theo người bán, chúng ta xúm vào nhau trao đổi rồi lại giải thể.

Cũng như lão ngư tên Minh, ông Lê cũng hoàn toàn với thể với kinh nghiệm đúc lưới hàng chục năm. Nhiều người dân làng chài này cũng mưu sinh bởi nghề đan lưới bên trên váy. Hơn 15 năm qua, lúc thực hiện chủ trương định cư cho “ngư phủ” lên bờ, “ngư gia” lên bờ làm nhà, sinh sống, con loại được học hành, làng được đổi tên thành Ngư Mỹ Thạnh. Tuy nhưng, nghề chèo kéo thả lưới bao đời nay vẫn là nghề mưu sinh khó bỏ.

Và sau đó, lúc cá tôm kéo lên, chúng ta dựng xuồng chèo ngay bên trên khu chợ nổi này, chờ thương lái tới thu tậu. Ông Minh, ông Lê, và nhiều người khác đã phụ thuộc váy đó để tồn tại. những thế hệ sau cũng to lên nhờ đó. Cũng như già Minh, nhờ nghề đúc lưới tối nhưng mà nuôi được 3 người con học đại học, cao đẳng ở Đà Nẵng. Nhiều người khác nhờ cua, tôm cá ở đây nhưng mà lập gia đình cho con loại, với tiền tậu sắm tậu lựa đồ sử dụng gia đình, chăm sóc lúc ốm đau.

Thị trường “đuổi theo”

Chợ nổi Ngư Mỹ Thạnh, theo lời kể của những cố lão trong làng, cũng đã vài trăm năm tuổi. Từ chỗ tậu bán cá của một làng chài, dần dà nơi đây trở thành nơi họp chợ của cả vùng váy phá huyện Phong Điền, Phú Lộc.

Khoảng 4 giờ sáng, đứng bên trên bờ Ngư Mỹ Thạnh, du khách sẽ thấy một khoảng rộng bên trên váy chìm trong bóng tối dày đặc đột bừng sáng bởi vì những ánh đèn pin nhấp nháy bên trên mặt nước. Ánh đèn từ rất nhiều hướng tù mù soi theo hàng trăm con thuyền nhỏ. Sau đó những loại thuyền tiến lại sắp nhau khiến cho cho ánh sáng tụ lại, tạo ra một điểm sáng to ở giữa váy, sau đó tỏa ra và tụ lại ở một vài điểm khác.

Chợ nổi trên phá Tam Giang - 4

Nhiều người tậu sau lúc mang hàng lên bờ mở màn phân loại và gửi đi chợ sáng ở những nơi khác

Bà Thuận, một tiểu thương cho biết thêm, người bán nơi này ko chỉ với là ngư gia địa phương nhưng mà còn tồn tại cả ngư gia những huyện Phú Lộc, Phong Điền, Hương Trà… tập trung từ sáng sớm. Người tậu, chủ yếu là thương nhân, tậu và bán rất nhanh chóng để chuyển hàng hóa sang những thị trường khác. Vì vậy, chợ nổi bên trên váy đó chỉ họp từ 4 giờ tới hơn 7 giờ sáng.

loại rất dị của khu chợ này, với nhẽ ko ở đâu với được, đã làm nên nét đặc trưng của “chợ đuổi bắt”. Người tậu chèo thuyền đuổi người bán. lúc tới mạn thuyền, người tậu sẽ xem người bán với gì, sau đó trao đổi và chuyển hàng. Những bà mẹ, người già, người trẻ, người đội nón, người quàng khăn, nhưng giọng Huế ngọt như mía lùi, với những thổ ngữ khiến cho cho sườn cảnh chợ phiên rất bùng cháy. Lời nói và tiếng cười giữa người bán và người tậu vừa đủ để bên kia nghe thấy. Người ship hàng, người nhận hàng rồi tính sổ, trọn vẹn ko tồn tại chuyện mặc cả. Cứ thế, người tậu chạy theo ca nô này tới ca nô khác, lúc với hàng “khủng”, xấp xỉ một chuyến xe máy, chúng ta chèo xuồng vào bờ, chất hàng lên xe máy rồi chạy sang những chợ khác để marketing. .

Lão ngư Nguyễn Minh sau sắp 2 giờ giăng lưới cũng thu được khoảng 10kg tôm, cá những loại. Ông lão cho biết thêm người tậu cũng đã quen giá nên bán nhanh chóng. Lão Minh cũng như ông Lễ và nhiều ngư gia bán hải sản đều sở hữu chung suy nghĩ, người tậu cũng muốn kiếm vài đồng tiền nuôi gia đình nên bán rẻ hơn một tẹo để kiếm lời. lúc đưa hàng hóa sang những thị trường khác cũng chính là một điều tốt. Vì vậy, ở nhiều chợ, người tậu thường được “tặng” những con cua ngoài cân nặng.

Chợ nổi trên phá Tam Giang - 5

Anh Lê thả lưới, và thành tựu sau hàng tiếng đồng đồ

Cứ thế, chợ vội họp và nhanh chóng chóng tan lúc rạng đông vừa ló dạng. Người bán hãy nhanh chóng tay thu tiền về, người tậu tranh thủ đi chợ sáng. Và sau lúc những người tậu sắm tậu lựa và hàng hóa được chuyển đi, những loại thuyền chở hoàn toản những loại nhu yếu phẩm vào chợ. bởi vì lúc này, người dân với tiền để tậu sắm tậu lựa những nhu yếu phẩm quan yếu cho gia đình. bên trên chợ nổi này, với bà Dưỡng người làng Cù Lạc ngoại trừ, thường đem gạo, muối, rau, thịt… tới dầu đèn và những loại ngư cụ để bán cho “dân chài”. Nhiều người cho rằng, bà Dưỡng được coi là “nhà băng” của cả làng chài. Nhiều người gửi tiền nhờ chị làm giúp, nhiều lúc cần tiền chi tiêu, lo cho con hay tiền thuốc thang, chúng ta “ứng trước” từ chị Dương, rồi thả lưới tiến công cá, bán hải sản, trả lại sau. cuộc sống thường ngày cứ thế xoay vần từ thời điểm ngày nay qua ngày khác bên trên váy nước yên bình.

Leave a Reply

Your email address will not be published.